Nghi ngờ rủi ro của các nhà máy điện hạt nhân

Người Ấn Độ không tin có thể tránh được các thảm họa trong tương lai bằng biện pháp an toàn không đáng tin

September 28, 2011 

Nghi ngờ rủi ro của các nhà máy điện hạt nhân thumbnail

Hồi đầu tháng này 100.000 người kể cả trẻ em đã biểu tình tại Koodankulam, miền nam Ấn Độ, nhiều người còn phát động tuyệt thực một tuần lễ để yêu cầu ngừng thi công một nhà máy điện hạt nhân có công suất 1.000 megawatt do Nga thiết kế.

Dự án khơi lên tranh cãi về các điều kiện an toàn sau vụ rò rỉ phóng xạ tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima ở Nhật Bản hồi tháng Ba. Những người biểu tình còn lo lắng ảnh hưởng có thể xảy ra cho môi trường ở địa phương và sinh kế của hàng triệu ngư dân sống dọc bờ biển Coromandel khi nhà máy Koodankulam được xây xong.

Đặc biệt là trong số những người biểu tình có sự hiện diện của nhiều linh mục và nữ tu Công giáo, phần lớn sinh ra tại vùng này, rất gần gũi với cư dân địa phương và công khai ủng hộ chính nghĩa của họ.

Người Công giáo và các giáo phái Kitô khác chiếm một phần đáng kể trong số dân miền biển của Puducherry, Tamil Nadu và các bang duyên hải lân cận như Andhra Pradesh, Karnataka và Kerala, nơi mà hầu hết người dân sống bằng nghề cá và nuôi tôm, hai ngành nghề dễ bị ảnh hưởng bởi các dòng hải lưu ấm lên và có thể bị đe dọa do nước thải chưa được xử lý.

Hơn một tuần sau, các cuộc biểu tình bị hoãn lại sau khi chính quyền liên bang và chính quyền bang Puducherry và Tamil Nadu, hai bang bị ảnh hưởng, ra lệnh tạm ngưng thi công nhà máy điện hạt nhân và hứa đàm phán với cư dân địa phương.

Chính quyền có thực sự ngưng thi công thêm nữa và cuối cùng là đóng cửa lò phản ứng hạt nhân hiện nay hay không vẫn còn là một câu hỏi mở, nhưng người dân lo sợ chính quyền sẽ không làm thế.

Vấn đề năng lượng hạt nhân, cho dù vì mục đích hòa bình hay không, vẫn còn bị bế tắc trong vòng vây của chủ nghĩa dân tộc quá khích và nhu cầu tăng trưởng kinh tế trong một quốc gia được người dân mong muốn trở thành siêu cường toàn cầu trong tương lai gần.

Chủ nghĩa dân tộc này đã biến cuộc tranh luận hợp lý về các vấn đề an toàn và an ninh gần như thành điều cấm kỵ, vì chỉ có một ít nhà hoạt động và viện sĩ tham gia đối thoại thật sự.

Những năm không có hạt nhân, khi chỉ được sự hỗ trợ công nghệ từ phía Liên Xô cũ, làm Ấn Độ nghi ngờ thế giới muốn nước này tránh xa nguồn năng lượng rẻ tiền để phát triển kinh tế.

Cuộc thử nghiệm hạt nhân bí mật của quân đội đã đẩy nước này vào ‘câu lạc bộ hạt nhân’ khi chính quyền của cố thủ tướng Indira Gandhi thực hiện vụ nổ bom bí mật tại Rajasthan đầu thập niên 1980.

Hai thập niên sau, chính quyền của cựu thủ tướng Atal Behari Vajpayee, lãnh đạo liên minh Dân chủ dân tộc do đảng theo chủ nghĩa dân tộc Ấn giáo của ông là Bharatiya Janata cầm đầu, thực hiện một loạt các vụ nổ cũng tại các nơi đó.

Đối thủ láng giềng Pakistan cũng theo cách đó tự thực hiện các vụ thử hạt nhân. Theo ước tính hiện nay hai nước này có hơn 200 đầu đạn hạt nhân chiến lược gắn trên các tên lửa dưới đất và trên không, và còn có thể ở trên các tàu chiến nữa.

Sự chứng tỏ sức mạnh này cùng với sự kết thúc liên minh quân sự với Nga đã giúp Ấn Độ đạt được các hiệp ước về nguyên liệu hạt nhân với Mỹ và châu Âu, các nước rất quan tâm đến thị trường đang phát triển ở Ấn Độ.

Điện cho công nghiệp và dân dụng vẫn còn là nhu cầu cấp bách đối với Ấn Độ, vì nước này không trữ nhiều dầu và chỉ trữ ít than đá chất lượng cao dành cho các nhà máy nhiệt điện chạy bằng hydrocarbon.

Vì hầu hết các dòng sông ở phía bắc chảy qua các vùng địa chấn bất ổn thường xảy ra động đất, tính an toàn của các nhà máy thủy điện hiện nay không bảo đảm. Vụ sập các đường hầm trong dự án sông Teesta ở bang miền đông bắc Sikkim trong vụ động đất tuần trước đã khơi dậy nghi ngờ ban đầu khi có một trận động đất ảnh hưởng đến đập Koyna ở bang Maharashtra cách đây vài năm.

Jawaharlal Nehru và các cố vấn khoa học của ông nghĩ cần dùng đến năng lượng hạt nhân sạch. Năm 1962, Homi Bhabha, cha đẻ của năng lượng nguyên tử ở Ấn Độ, tiên đoán đến năm 1987 các lò phản ứng hạt nhân nhập khẩu sẽ có công suất 20.000 megawatt.

Mục tiêu này và các mục tiêu trong tương lai thực sự không bao giờ có thể đạt được. Bộ Năng lượng nguyên tử hiện nay đặt ra mục tiêu 20.000 megawatt đến năm 2020. Năng lượng hiện nay của Ấn Độ lấy từ các nhà máy hạt nhân là 5.000 megawatt.

Sự cố nhà máy Fukushima ở Nhật Bản do động đất và sóng thần hồi tháng 3-2011 đã khơi lên tranh cãi về tính an toàn nơi công chúng. Nhóm chuyên gia toàn cầu tìm hiểu sự thật của Cơ quan Năng lượng nguyên tử quốc tế nói trong báo cáo hồi tháng 6 rằng “thiếu biện pháp phòng chống rủi ro sóng thần” thảm họa đã tàn phá bờ biển Coromandel của Ấn Độ, giống như ở Indonesia, Thái Lan và Sri Lanka năm 2004.

Tập đoàn năng lượng hạt nhân Ấn Độ đã tổ chức đánh giá mức độ an toàn của 20 nhà máy điện đang hoạt động và các nhà máy năng lượng hạt nhân đang xây dựng, và đề xuất một loạt các thủ tục an toàn, đặc biệt cho các nhà máy dọc bờ biển. Nhưng Ấn Độ đã cho thấy rõ rằng nước này sẽ không từ bỏ việc theo đuổi năng lượng hạt nhân.

Thủ tướng Manmohan Singh nhấn mạnh tương lai của chương trình năng lượng hạt nhân Ấn độ khi nói “sẽ không có chuyện xem lại năng lượng hạt nhân”, và trên thực tế đang đề xuất phát triển năng lượng hạt nhân dân sự của Ấn Độ bằng các biện pháp an toàn thích hợp.

Người dân Ấn Độ không tin rằng các biện pháp này thực sự có thể phòng chống được thảm họa sau này. Koodankulam hay ngư dân ở vùng lân cận cũng không tin.

John Dayal là nhà báo, nhà làm phim tài liệu, cựu chủ tịch Hội Công giáo toàn Ấn Độ và là tổng thư ký của Hội đồng Kitô hữu toàn Ấn Độ.

Tin nổi bật
Liên lạc
Đăng ký nhận bản tin UCAN Việt Nam miễn phí ở đây
Invite a Friend
UCAN India Books Online